Tác phẩm được sáng tác bằng sơn dầu trên toan, vào khoảng thập niên 1955. Đây là giai đoạn mà hình tượng thiếu nữ Việt Nam, đặc biệt những thiếu nữ mang vẻ đẹp nền nã trong trang phục truyền thống hoặc đời thường, trở thành một nguồn cảm hứng đáng chú ý trong hội họa.

Điểm thu hút trước tiên nằm ở gương mặt người thiếu nữ. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi lông mày cong nhẹ, sống mũi thẳng và đôi môi nhỏ được diễn tả mềm mại. Đôi mắt không nhìn trực diện vào người xem mà hướng nhẹ sang một bên, tạo nên một trạng thái vừa kín đáo, vừa mơ màng. Không có nụ cười rõ rệt, nhưng thần thái vẫn toát lên nét dịu dàng và một chút kiêu sa rất riêng.
Đặc biệt, chiếc nón lá phía sau gương mặt gần như tạo thành một vầng sáng bao quanh nhân vật. Quai nón màu xanh ngọc chạy ngang qua cổ rồi kết lại bằng hai chi tiết mềm mại hai bên, trở thành một điểm nhấn màu sắc tinh tế giữa toàn bộ gam nâu vàng trầm ấm. Một bàn tay thiếu nữ khẽ nâng quai nón – cử chỉ nhỏ nhưng làm cho dáng người trở nên duyên dáng và có chuyển động.
Trang phục được xử lý rất tiết chế. Chiếc áo màu trắng ngà pha xám không cầu kỳ về hoa văn, những nếp vải được gợi bằng các chuyển sắc nhẹ nhàng. Chính sự giản dị này khiến sự chú ý tập trung hoàn toàn vào gương mặt, ánh mắt, bàn tay và chiếc nón. Nhân vật không cần trang sức lộng lẫy mà vẫn toát lên vẻ đẹp sang trọng.
Bảng màu của tác phẩm mang sắc thái cổ điển với nâu, vàng đất, trắng ngà và những lớp màu trầm ấm. Phông nền được làm dịu, không miêu tả một không gian cụ thể, nhờ đó hình ảnh người thiếu nữ nổi lên rõ ràng nhưng không tách khỏi bầu không khí chung. Cách chuyển sáng tối mềm trên khuôn mặt và cánh tay đem lại cảm giác về thể tích, đồng thời giữ được chất thơ cho chân dung.
Điều đáng chú ý ở tác phẩm không nằm ở một câu chuyện phức tạp, mà chính là khả năng lưu giữ hình ảnh và khí chất của người phụ nữ Việt Nam giữa thế kỷ XX. Một chiếc nón, một tà áo sáng màu, một ánh nhìn nghiêng và một động tác nâng tay rất nhẹ đã đủ gợi lên cả một không khí hoài niệm.
Ở đó có nét đẹp của Hà Nội và Việt Nam xưa: kín đáo mà không khép mình, giản dị nhưng thanh lịch, mềm mại mà vẫn có cá tính.
Khi được đặt trong một không gian Á Đông với gỗ trầm, tường màu trung tính và ánh sáng vàng ấm, tác phẩm càng bộc lộ rõ vẻ đẹp cổ điển. Không cần quá nhiều đồ trang trí xung quanh, bản thân chân dung người thiếu nữ đã có khả năng trở thành điểm nhấn của căn phòng – vừa là một tác phẩm hội họa, vừa như một lát cắt của ký ức Việt Nam những năm 1955.
HỌA SĨ: LÊ TRUNG
TÁC PHẨM: CHÂN DUNG THIẾU NỮ VIỆT NAM
NIÊN ĐẠI: THẬP NIÊN 1955
CHẤT LIỆU: SƠN DẦU TRÊN TOAN
Một tác phẩm dành cho người yêu vẻ đẹp Việt Nam xưa, yêu chân dung thiếu nữ và những không gian sưu tập mang tinh thần Á Đông thanh lịch, mộc mạc nhưng sang trọng.